THÀNH PHỐ LÝ TƯỞNG HỌC TIẾNG ANH

Baguio được người Mỹ xây dựng là trung tâm giải trí và nghỉ dưỡng của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ trong thập kỷ 20. Khi được thiết kết bởi nhà kiến trúc sư và quy hoạch đô thị Daniel Burnham, Baguio dự kiến chỉ dành cho 30.000 cư dân. Tuy nhiên, nhiều năm trôi qua, bạn không chỉ nhìn thấy những đoàn khách du lịch trên những con phố sầm uất của Baguio mà bạn sẽ bắt gặp rất nhiều những người trẻ – họ đang tản bộ trên vỉa hè và cùng bàn tán sôi nổi về các kì thi của họ. Theo thống kế, người bản địa thường tập trung ở quán café để đọc báo hay tin tức và những sinh viên nước ngoài như Hàn, Nhật, Ả-rập và người Châu Phi thường dễ nhận ra trong đồng phục đại học, tụ tập ăn uống ở Jolie Bee hoặc Chicken Joy.

Thật vậy, Baguio không chỉ được biết đến như là “Thủ đô mùa hè của Philippines” mà giờ đây đã trở thành ngôi nhà thứ hai của “các cư dân tạm thời”, còn được gọi là sinh viên.

Trung tâm giáo dục của mọi sắc tộc

Rất nhiều sinh viên đến Baguio để học đại học vì các chương trình giảng dạy uy tín và chất lượng của những trường đại học ở đây. Những trường học và đại học lâu đời nhất trong lịch sử giáo dục Philippines cũng thuộc ở Baguio.

Năm 1906, Trường Cao đẳng Easter được thành lập bở các nhà truyền giáo người Anh. Đây là trường tư thục đầu tiên ở Baguio, họ bắt đầu bằng cách dạy giáo lý Anh quốc và phát triển giáo dục cho 8 đứa bé trai người địa phương. Năm 1909, ngay sau khi Baguio được cấp giấy phép, Trường Quốc tế Brent được thành lập bởi đồng sáng lập Trường Cao đẳng Easter. Và năm 1911, một ngôi trường nhỏ dành cho 10 chàng trai địa phương được thành lập bởi các nhà truyền giáo Công giáo và sau đó được gọi là Đại học Saint Louis. Ngoài các trường do các nhà truyền giáo thành lập, Học viện Quân sự Philippine, trường đào tạo cho các sĩ quan Lực lượng Vũ trang của Philippines đã được chuyển đến Baguio từ Intramuros, Manila năm 1908. Nhiều trường khác được thành lập sau đó.

Đại học Philippines, trường đại học hàng đầu của nước này, cũng đã chuyển một trong những trường đại học của mình tới Baguio vào năm 1938. Dù bị đánh bom trong thời chiến nhưng trường đã được xây dựng lại, vẫn ở vị trí hiện tại và trở thành đơn vị tự quản lý trong hệ thống trường đại học vào năm 1961. Sau đó vào năm 2002, trường ở Baguio được công nhận là một trường đại học độc lập, chuyên về nghiên cứu và học thuật ở vùng hành chính Cordillera.

Sau Thế chiến II, hai trường đại học lớn nhất ở Baguio được thành lập. Năm 1946, Đại học Cordilleras – sau đó được gọi là Quỹ Baguio Colleges – được thành lập. Hiện nay nó là “ngôi nhà” của 13.000-14.000 sinh viên ở các cấp tiểu học, trung học và đại học. Và vào năm 1948, Đại học Baguio được thành lập bởi một trong những gia đình quyền lực trong thành phố. Hiện nay nó có 13 tòa nhà và có thể chứa 15.000-20.000 sinh viên một năm với các cấp tiểu học, trung học, và đại học.

Theo dõi tất cả những điều này trong lịch sử của Baguio, rõ ràng rằng các trường đại học này được sinh ra từ mục tiêu chính của các nhà truyền giáo Kitô giáo và Công giáo để truyền bá tôn giáo của họ và dạy tiếng Anh cho người xứ Cordillera.

 

Trong quá khứ, Baguio là trung tâm giáo dục của cư dân vùng Cordillera và Northern Luzon. Ngày nay, học tập tại Baguio còn là địa điểm lý tưởng dành cho sinh viên từ các tỉnh khác như: Manila, các tỉnh miền Trung và miền Nam Luzon để tránh cái nóng của vùng đồng bằng. Rõ ràng, sinh viên không chỉ bị thu hút bởi khí hậu mát mẻ mà còn là những điểm mạnh văn hóa của Baguio có thể giúp đỡ cho việc học tập của họ. Văn hóa nghệ thuật ở đây rất sống động và năng động, các chương trình dành cho thanh thiếu niên bản xứ cũng như các hoạt động nghiên cứu về Cordilleran được khuyến khích, các tổ chức tôn giáo được tự do thực hành đức tin của họ, và các chính sách thúc đẩy nhân quyền và phúc lợi đang được tiến hành. Một điều dễ nhận thấy rằng sinh viên nước ngoài hiện nay tham gia nhiều hơn vào các hoạt động thể thao và các dự án phát triển cộng đồng. Baguio giờ đây là một thành phố phát triển mạnh về giáo dục và cả những sự đam mê.

Tiên phong trong ngành đào tạo ESL

Trong những năm cuối của thập kỷ 90, Baguio đã mở rộng vòng tay của mình chào đón làn sóng sinh viên mới và lần này là những sinh viên có nhu cầu học tiếng Anh.

Trước khi được phổ biến rộng rãi và biết đến như là “ESL Academies”, tiếng Anh thường được dạy trong các trường đại học nổi tiếng ở Manila. Các sinh viên các khóa học tiếng Anh thường là các nhà truyền giáo đến từ Hàn Quốc. Tuy nhiên, mô hình giảng dạy 1:1 vẫn chưa là xu hướng lúc đó. Khi họ ở lại Philippines lâu hơn, họ phát hiện ra rằng việc học lớp 1:1 sẽ hiệu quả hơn so với học ở các nhóm. Một số trường dạy tiếng Anh hoặc các trung tâm đã được thành lập tại Manila sau đó, được tiên phong bởi các nhà truyền giáo từ Hàn Quốc.

Không lâu sau khi họ mở các trung tâm ở Manila, các nhà truyền giáo Hàn Quốc khám phá và phát hiện vùng phía bắc của Philipine và cuối cùng đến thành phố Baguio. Chính vào thời điểm này họ đã nhìn thấy tiềm năng của thành phố, không chỉ đối với các hoạt động truyền giáo mà còn cho các học viện ESL.

Các học viện ESL trong thời điểm này không phải là trường nội trú như hiện nay. Mặc dù hầu hết chúng chỉ là các trung tâm dạy học đơn giản nhưng một số người tiên phong của ESL ở Baguio bắt đầu tổ chức các trại hè cho các nhóm nhỏ sinh viên từ Hàn Quốc. Từ những trại hè này, các học viện trở nên lớn hơn về quy mô và có thể xây dựng thành các trường nội trú và đón nhận sinh viên quanh năm.

Sau sự bùng nổ của ngành đào tạo ESL tại Baguio, Cebu trở thành một trong những lựa chọn tiếp theo của sinh viên nước ngoài để học tiếng Anh.

Thời gian trôi qua, Philippines ngày càng nhận được sự công nhận về chất lượng giáo dục ESL, không chỉ ở châu Á mà còn ở các nơi khác trên thế giới. Ngoài Hàn Quốc, các học viện ESL có nhiều sinh viên đến từ Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan, Thái Lan, Việt Nam, Trung Đông, Châu Phi, Châu Âu và Châu Mỹ Latinh.

Baguio đã trở thành một địa điểm lý tưởng để học tiếng Anh bởi vì các giáo viên được đào tạo bài bản về các giảng dạy tiếng Anh cho những người học ESL đến từ các quốc tịch khác nhau. Mặc dù không phải là người bản xứ, nhưng những giáo viên này luôn được cung cấp địa điểm và hỗ trợ để nâng cao kỹ năng giảng dạy của họ cũng như để đảm bảo chất lượng giáo dục cho sinh viên.

Tiếng Anh là một phần của cuộc sống

Người Mỹ đã phát triển Baguio như hiện tại. Kể từ sau khi tiếng anh được giảng dạy bởi các nhà truyền giáo Mỹ vào những năm 1900, việc dùng tiếng Anh trong giao tiếp trở thành một thói quen tự nhiên trong cộng đồng. Không giống như bất kỳ thị trấn và thành phố nào khác ở Philipine, tiếng Anh được sử dụng một cách rộng rãi ở Baguio. Ngoài tiếng địa phương của mình, một số người dân thậm chí thích giao tiếp bằng tiếng Anh thay vì sử dụng ngôn ngữ quốc gia, Filipino, quen thuộc hơn với các quốc gia khác như tiếng Tagalog.

Cân bằng cuộc sống của sinh viên

Nếu sinh viên từ các tỉnh khác đến Baguio vì khí hậu mát mẻ thì đó cũng là lý do sinh viên ESL lựa chọn thành phố này. Ngoài ra, họ còn bị thu hút bởi môi trường ở Baguio – bầu không khí nông thôn thanh bình nhưng có đủ các phương thức giải trí.

Không giống như các thành phố khác ở Philippin, Baguio không có các loại hình giải trí loại mạnh. Những hoạt động giải trí vui nhộn và lành mạnh có thể dễ dàng tìm thấy ở trung tâm thành phố và sự an toàn khi đi dạo ở khắp nơi, ví dụ như ở công viên Burnham. Có rất nhiều nơi để thư giãn sau một ngày vất vả học tập và không khó để tìm một nơi để chạy bộ, tập thể dục phù hợp bởi vì chúng ta có thể tập ngoài trời bất kì lúc nào trong ngày.

Mặc dù Baguio không phát triển như Manila nhưng nó có đủ cơ sở và dịch vụ cơ bản để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của sinh viên. Căn hộ và nhà ở cho thuê ở mọi nơi và các cửa hàng ăn, đồ ăn nhẹ và đồ uống đã nảy mầm như nấm. Cũng tương tự, các cửa hàng máy tính, các cửa hàng in và cửa hàng tiện lợi 24 giờ xuất hiện khắp nơi. Hơn nữa, khi số lượng sinh viên nước ngoài gia tăng, các nhà hàng và cửa hàng tạp hóa đặc biệt phục vụ cho họ cũng phát triển theo.

Đối với một thành phố nhỏ như vậy, được thiết kế chỉ dành cho 30.000 cư dân, điều đáng kinh ngạc là Baguio có thể chịu được sự gia tăng về dân số khi nhìn vào số lượng sinh viên đến và đi mỗi năm. Tuy vậy, miễn là các sinh viên vẫn giữ niềm đam mê học tập, không bao giờ ngừng hướng tới sự phát triển và luôn chăm chỉ học hành thì Baguio sẽ tiếp tục vẫn là “nhà” của họ và giúp họ hướng tới tương lai phát triển hơn.